Hà Nội phố

Có những khi về qua phố...

Sáng nay, phố mờ sương, hồ Gươm mờ sương. Tóc mình cũng mờ như sương...

Hết thời của những cơn say, những hẹn thề, nhưng còn lại bạn bè. Phố giữ lại những gương mặt, những thân thuộc hồi vãng. Ký ức lúc thì ấm, lúc thì nhói lên trong những lần về lại.

Giống như bà trà nóng bên hồ, tự dưng nhìn mình, và kể về thời tuổi trẻ với một tình yêu đầy tiếc nuối. Hay một người bạn cũ, chợt kể về cô bạn gái giận mình vì nhắc mặc ấm vào kẻo ốm mà không nghe, cuối cùng thì lạnh nhau cả đời.

Hà Nội là thành phố giữ ký ức. Cả một trời ký ức không thể trở lại, nhưng không bao giờ mất đi. Cả những mùa thương nhớ lấp đầy trái tim không bao giờ cũ, nhưng lại không thể tiếp tục nhịp đập cùng nhau.

Nhưng đâu cưỡng cầu được. Mùa Đông nhẹ thổi heo may qua những tróc trầy rêu cũ, mình đâu cần tìm gì những thứ đã qua rồi vì nó đã ngủ sâu trong ký vãng nhưng vẫn thổn thức trong giấc tưởng miên hồi. Khi quá khứ là một phần đời thì ta cứ sống với nó thôi.

Nhớ và thương, một người...

Featured Post

Popular Posts