Khi người và nghề là một, không thể tách bạch cuộc sống trên đường pitch và cuộc sống đời thường.
Hình mẫu nhà hiền triết (ngôn ngữ thương hiệu là The Philosopher archetype) có một lý tưởng, một mục đích sống là "the truth will set you free". Cuộc đời của họ mải miết đi tìm sự thật, khám phá chân lý của thế giới xung quanh họ. Với Pep Guardiola, mỗi một điểm đến đều là một trạm dừng để ông hiện thực hoá, để thách thức vượt giới hạn chính triết lý của mình. Và cũng là cách ông khám phá và sống cuộc sống của chính mình.
Mình đã đọc 2 cuốn hồi ký của hai lãnh đạo xuất sắc, hai nhân cách lớn là Sir Alex Ferguson và Carlo Ancelotti. Cứ nghĩ sẽ khó có người thứ 3 sâu sắc và hay đến như vậy cho đến khi đọc về cuộc đời huấn luyện viên và cuộc sống nội tâm của Pep Guardiola. Về tài năng, khó có thể nói ai hơn ai vì mỗi người hay một kiểu. Nhưng nếu nói về trường phái bóng đá, đúng hơn là triết lý bóng đá, dấu ấn của Pep thực sự rất khác biệt về dấu ấn riêng và tầm vóc ảnh hưởng. Không chỉ về thành tích. Dù điều này rất quan trọng, vì triết lý riêng phải mang lại thành tích mới đáng nói. Điều kinh ngạc về triết lý huấn luyện, đúng hơn là văn hoá bóng đá của Pep là mức độ leo thang không ngừng và thích ứng liên tục ở các môi trường bóng đá khác nhau (Tây Ban Nha, Đức, Anh) và ở những clb có yêu cầu thành tích lẫn cá tính khốc liệt (Barca, Munich, Man City). Don Carlo, Sir Alex hay thế hệ mới như Klopp hay Conte đều là những nhà chiến lược xuất sắc, nhưng để gọi là là triết gia, có lẽ chỉ có Pep Guardiola.
Với người đàn ông xứ Catalonia này, một trận thắng 5-1 là một thất bại nếu đội bóng chơi không đúng phong cách đã được truyền giáo. Mùa giải thứ 3 ở Bayern Munich, đội bóng của Pep vùi dập Wolfburg tới 5-1 khi Lewandowski ghi 5 bàn chỉ trong 9 phút. Và Pep nói thế này: "đó là trận đấu tồi tệ của chúng tôi. Bóng đá thực sự không phải như thế."
Cực đoan hoá triết lý kể cả với một trận đấu với đối thủ vô danh. Những cầu thủ của Pep đã tận hưởng việc chơi bóng như khi còn là những đứa trẻ. Pep nhắc nhở họ rằng những người "tập vài tiếng cho xong việc" sẽ sa sút nhanh hơn những người thực sự yêu thích những gì họ đang làm.
Một điều thú vị khác ở Pep là dường như ông có một cuộc sống nội tâm bên trong rất khác với khuôn mặt trên TV, nơi Pep thường xuất hiện trước đại chúng với một khuôn mặt ít diễn biến cảm xúc. Pep thường dồn nén hết mọi cảm xúc trong lòng. Đứa trẻ trong Pep cảm thấy khó khăn trong viêc chấp nhận sự chối bỏ, phản đối từ các cầu thủ: "Không có gì khiến Pep đau đớn hơn việc một trong các cầu thủ của anh không nhìn hoặc không nói chuyện với anh khi họ chạm mặt nhau."
Điểm mạnh cũng là điểm yếu của Pep là ông không thể tách bạch cuộc sống cá nhân, cuộc sống quản lý và cuộc sống bóng đá. Vì là một nhà hiền triết, với Pep, bóng đá chỉ nên là bóng đá. Bóng đá là câu chuyện chiến đấu sòng phẳng giữa những gã đàn ông trên sân. Pep cực ghét và dị ứng với những trò hắc ám trước trong và sau trận đấu. Chính vì vậy giai đoạn cầm Barca, Pep bị ám ảnh bởi những gì Mourinho gây ra trong suốt kỷ nguyên đối đầu đầy kinh điển giữa Barca và Real. Tràn ngập cảm xúc của mưu mẹo và các trò tâm lý chiến. Pep ghét chơi tâm lý. Mourinho mê trò tâm lý. Pep chỉ thích nói về mình. Mourinho 10 câu thì 9 câu kích động đối thủ. Như tác giả Guillem Balague viết :”Pep để cảm xúc chi phối, còn Mourinho chỉ xem đó là một phần công việc.". Điều này làm nên một HLV Pep Guardiola độc nhất vô nhị. Điều này cũng khiến ông nhiều lúc cảm thấy không hạnh phúc, thậm chí stress vì bóng đá. Dù bao quanh là tràn ngập vinh quang.
Hình mẫu nhà hiền triết (ngôn ngữ thương hiệu là The Philosopher archetype) có một lý tưởng, một mục đích sống là "the truth will set you free". Cuộc đời của họ mải miết đi tìm sự thật, khám phá chân lý của thế giới xung quanh họ. Với Pep Guardiola, mỗi một điểm đến đều là một trạm dừng để ông hiện thực hoá, để thách thức vượt giới hạn chính triết lý của mình. Và cũng là cách ông khám phá và sống cuộc sống của chính mình.
Manchester City thật may mắn khi đến bây giờ họ vẫn có The philosopher ngồi đó. Nếu một ai khác, the City vẫn có thể đạt thành tích, thậm chí lớn hơn (như cup C1 chẳng hạn). Nhưng chỉ có thể với Pep, họ mới có một trường phái bóng đá của riêng mình. Như cách Manchester United đã từng có 25 năm liên tục dưới thời của Sir Alex.
P/s
Trận cầu derby thành Manchester tối nay không còn là derby từ lâu rồi. Không chỉ vì chênh lệch đẳng cấp quá lớn. Mà vì một bên là một đội bóng đúng nghĩa của một triết gia. Một bên là chẳng của ai cả, cả hồn lẫn xác Ít nhất là đến thời điểm này.
BrandSon